Phân tích khổ thơ đầu bài "Tràng Giang" của Huy Cận

Thảo luận trong box 'Văn học 11'. Xem: 26.339

Chia sẻ trang này

  1. Huy CẬn là một cây bút xuất sắc trong phong trào thơ mới đầu thế kỉ XX. Thơ ông hàm súc, giàu chất suy tưởng và triết lý. Bài thơ "Tràng Giang" là một trong số đó. Khổ đầu của bài thơ có viết:
    "Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp
    Con thuyền xuối mái nước song song
    Tuyền về nước lại sầu trăm ngả
    Củi một cành khô lạc mấy dòng"

    Khổ thơ này gợi lên một nỗi buồn man mác trong tâm trạng con người khi trước mắt ta là một dòng sông mênh mông xa cách. Trước tiên ta cùng xet tới từ "tràng giang". Từ Hán Việt này để chỉ những dòng sống dài và rộng. Thay vì dùng "trường giang", ở đây tác giả dùng từ "tràng giang" với hai âm mở càng gợi cảm giác rộng lớn vang dội. Xuyên suốt đoạn thơ là cảm xúc chủ đạo của con người trước cảnh dòng sông. Chính vì vậy tác giả đã đưa ra một loạt hình ảnh như "sóng gợn", "con thuyền", "cành củi". Đây đều là những hình ảnh rất nhỏ so với dòng sông. Huy Cận đã thật khéo léo khi lấy cái động để chỉ cái tĩnh. Câu thơ thứ ba mang một cách hiểu đa nghĩa như chỉ cảm xúc buồn của con người cũng là nói lên sự chia lìa. Vẫn là những dòng thơ mang nông buồn xa xăm và thật tinh tế. Có lẽ phải yêu thiên nhiên đất nước lắm thì con người ta mới có được những cảm nhận sắc bén đến vậy. "Củi một cành khô lạc mấy dòng". Hình ảnh cành củi khô "lạc" như gợi lên nỗi luồn lạc lõng cô đơn không biết đi về đâu. Từ láy "điệp điêp", "song song" là chỉ những con sóng nối tiếp nhau. Dường như tác giả đang nhấn mạnh nỗi buồn cứ liên tiếp, kéo dài và luôn thường trực.

    Huy Cận đã thật tinh thế khi miêu tả một dòng sống cũng đồng thời khắc họa rõ nét lên nồi buồn và sự bối rồi của con người. Đó là tình người, tình yêu thiên nhiên và thầm kín hơn là tình yêu đất nước thiết tha.
    Admin

    Admin

    Bài viết:
    1.906
    Đã được thích:
    649

Chia sẻ trang này